Nghe Giám Đốc Điều Hành Hines Kể Chuyện Về Dự Án 3 Tỷ Đô La

Đăng ngày 9 tháng 3, 2026 ... views


📝 Ghi chú của tác giả (Tháng 5/2026): Các báo cáo độc lập hiện tại cho thấy tổng chi phí dự án Riverwalk lên tới 4 tỷ đô la, chứ không phải con số 3 tỷ đô la mà mình nghe được tại buổi nói chuyện (San Diego Business Journal). Sau một khoảng thời gian tạm dừng vào tháng 5/2024 do những khó khăn từ thị trường vốn, Hines đã chốt được 380 triệu đô la tài trợ xây dựng Giai đoạn 1 với Bank OZK và Related Fund Management vào tháng 10/2025, và chính thức khởi công 721 căn hộ (Commercial Observer). Vậy nên câu chuyện dưới đây mới chỉ là đoạn giữa của hành trình, chứ chưa phải kết thúc — những năm tháng đi thuyết trình và tiếp xúc cộng đồng mà mình sắp kể thực chất mới vừa chuyển sang giai đoạn động thổ xây dựng.

Có những buổi nói chuyện chỉ cung cấp cho bạn thông tin. Nhưng cũng có những buổi nói chuyện làm thay đổi hoàn toàn cách bạn hình dung về cả một ngành nghề.

Buổi nói chuyện này mang lại cho mình cảm giác thứ hai.

Chắc hẳn bạn còn nhớ cảnh Margot Robbie trong phim The Big Short — cảnh cô ấy ngồi trong bồn tắm sủi bọt, tay cầm ly champagne và giải thích về trái phiếu thế chấp. Phát triển bất động sản hóa ra lại chính là phiên bản tua chậm của cảnh phim đó. Cùng một bộ máy tài chính vận hành. Nhưng thời gian ngâm mình trong bồn tắm thì lâu hơn rất nhiều. Lâu hơn khoảng mười hai năm.

Đang tải video…

Hình ảnh phác họa toàn cảnh dự án Riverwalk với sông San Diego, tuyến xe điện và các khu phức hợp nằm trọn trong một khung hình

Gần đây, mình rất thích cảm giác nhận ra một chủ đề trở nên khác biệt như thế nào khi bạn được nghe người trực tiếp làm việc trong ngành giải thích về nó — một thế giới hoàn toàn khác so với việc chỉ ngồi đọc lý thuyết hay sách giáo khoa.

Mình đã tham gia một buổi nói chuyện nằm trong khuôn khổ khóa học Quy hoạch và Phát triển Bất động sản của UC San Diego. Khóa học này tập trung vào cách các dự án đi từ lúc thai nghén đến khi hoàn thành — từ quy hoạch, tính khả thi, tài chính, thiết kế cho đến xin phép, xây dựng, cho thuê và quản lý tài sản.

Và buổi nói chuyện hôm đó với khách mời thực sự thật sự rất khó quên, kể cả về sau này.

Không phải vì nó làm cho ngành phát triển bất động sản nghe có vẻ dễ dàng hơn. Thành thật mà nói, nó mang lại cảm giác ngược lại.

Nhưng nó khiến công việc này trở nên chân thực hơn rất nhiều.

Nghe Giám đốc Điều hành của Hines, Eric Hepfer, kể về một dự án như Riverwalk khiến mình nhận ra rằng: phát triển dự án quy mô lớn không chỉ là chuyện kiến trúc hay bản đồ quy hoạch đất đai. Nó là câu chuyện về thời điểm, nghệ thuật đàm phán, niềm tin, nguồn vốn, chính trị, sự nhượng bộ, tính kiên nhẫn và một khả năng phi thường để nuôi dưỡng một dự án sống sót qua nhiều năm tháng, trong khi mọi thứ xung quanh thì không ngừng thay đổi.

Có một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình suốt buổi ngồi nghe: Làm thế nào mà Hines đánh mất cơ hội ở lần thuyết trình đầu tiên cho chính khu đất ở Mission Valley này vào năm 2013, nhưng cuối cùng lại vẫn trở thành nhà phát triển chính thức vào năm 2016? Và điều đó nói lên điều gì về cách một dự án 4 tỷ đô la thực sự được giao phó — không phải trong sách giáo khoa, mà ở ngoài đời thực?

Đó chính là những gì mình muốn chia sẻ ở đây: những điều đọng lại trong đầu mình sau khi ngồi nghe — và một phần câu trả lời mà mình đã tự đúc kết được.

Điều mình rút ra được là thế này: trong một dự án khổng lồ như vậy, nguồn vốn và thiết kế là những thứ ai cũng nhìn thấy, nhưng ràng buộc cốt lõi lại là liệu nhà phát triển có thể duy trì sức ảnh hưởng của họ qua mười hai năm với vô vàn thay đổi về thị trường, chính trị gia và những người hàng xóm hay không.

Bản đồ quy hoạch sử dụng đất dự án Riverwalk với các phân khu dân cư, văn phòng, bán lẻ và công viên được tô màu khác nhau

Nó làm cho việc phát triển dự án bớt mơ hồ hơn với mình

Trước buổi nói chuyện này, mình đã nắm được những bước cơ bản của việc phát triển dự án: tìm đất, định giá, xin phép, gọi vốn, xây dựng, cho thuê hoặc bán đi.

Nhưng khi nghe một người dẫn dắt qua một dự án thực tế, cảm giác lại hoàn toàn khác.

Nó không giống một quy trình đường thẳng nữa, mà bắt đầu giống một chuỗi dài các quyết định phải sống sót được qua thực tế phũ phàng.

Không chỉ một lần, mà là hết lần này đến lần khác.

Loading diagram...

Đó có lẽ là điều lớn nhất mình nhận ra đầu tiên: một dự án phát triển lớn không phải là một khoảnh khắc đột phá. Nó là nỗ lực tính bằng năm để giữ cho mọi thứ tiếp tục tiến bước giữa muôn vàn sự bất định.

Dòng thời gian nằm ngang thể hiện các giai đoạn dự án kéo dài hơn 12 năm: quy hoạch, xin phép, tài chính, xây dựng, cho thuê

Hines là một tập đoàn toàn cầu, nhưng công việc lại mang tính địa phương sâu sắc

Đến nửa chừng, buổi nói chuyện chuyển hướng theo một cách mà mình không ngờ tới: nó không còn là câu chuyện về Hines như một tập đoàn toàn cầu nữa, mà trở thành chuyện về Hines với tư cách là người điều hành ngay tại khu dân cư đó.

Đúng, đây là một tập đoàn bất động sản khổng lồ trên thế giới, quản lý khối tài sản đồ sộ và các dự án lớn ở nhiều thị trường. Nhưng công việc thực tế lại mang đậm tính địa phương.

Chi tiết này thực sự làm mình chú ý.

Ngay cả khi có một nền tảng toàn cầu, thành công dường như vẫn phụ thuộc vào mức độ thấu hiểu: • một thành phố cụ thể, • một khu phố cụ thể, • một khu đất cụ thể, • một cộng đồng cụ thể, • và môi trường chính trị địa phương ở chính nơi đó.

Loading diagram...

Bố cục chia đôi: một bên là bản đồ thế giới đánh dấu các văn phòng toàn cầu của Hines, bên kia là hình ảnh đường phố ở Mission Valley

Đó là một lời nhắc nhở khá hay rằng bất động sản vẫn bám rễ rất sâu vào từng địa điểm cụ thể, ngay cả ở tầm cỡ cao nhất. Và nếu công việc đã mang tính địa phương đến vậy, thì việc ai ở đó nhớ đến bạn trở thành một trong những tài sản quý giá nhất mà bạn có — và đây cũng là lúc phần tiếp theo của câu chuyện bắt đầu.

Câu chuyện Riverwalkcho thấy danh tiếng là thứ rất thật

Ảnh chụp từ trên cao của khu vực Sân golf Riverwalk ở Mission Valley trước khi được tái phát triển

Lần thuyết trình đầu tiên đã thất bại.

Và thành thật mà nói — nghe điều đó lại mang đến một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.

Bởi vì nó làm cho câu chuyện trở nên con người hơn. Nó không được vẽ ra như một kịch bản hoàn hảo của một vị anh hùng. Nó giống như kiểu: chúng tôi chưa hiểu đối tác đủ sâu, chúng tôi tiếp cận sai cách, và chúng tôi đã không thắng.

Nhưng điều quan trọng là mối quan hệ đó không hề biến mất.

Báo cáo của Bisnow về thương vụ này đưa ra một mốc thời gian cụ thể hơn: Hines tham gia đấu thầu vào năm 2013 và trượt dự án; đến năm 2016, gia tộc Levi-Cushman đã quay lại tìm họ, và điều đó đã mở đầu cho những thỏa thuận hình thành nên Riverwalk sau này.

Eric Hepfer, giám đốc điều hành dẫn dắt dự án, sau này đã chia sẻ rằng ông đã dồn "tất cả những gì mình có vào bản đề xuất để tạo ra một dự án để đời — cùng với gia đình Levi-Cushman — nhằm phục vụ người dân San Diego vĩnh viễn về sau."

Chi tiết đó là thứ mình cứ nghĩ đi nghĩ lại. Một thất bại không chấm dứt mối quan hệ — nó chỉ tạm dừng nó lại. Có một quy luật ngầm ở đây, về cách mà ngành này thực sự giao phó công việc cho nhau.

Đôi khi bạn không thắng ngay lập tức. Nhưng nếu người ta vẫn tin tưởng vào năng lực của bạn, cánh cửa đó có thể chưa thực sự đóng lại. Và khi Hines bước qua cánh cửa đó một lần nữa nhiều năm sau, bản đề xuất đã lớn hơn rất nhiều: không chỉ là một tòa tháp, mà là một thứ gì đó gần giống như một mảng của thành phố.

Riverwalk giống việc xây dựng một mảng thành phố hơn là làm một dự án đơn lẻ

Càng nghe, Riverwalk càng ít mang dáng dấp của một dự án phát triển thông thường và càng giống với việc xây dựng cả một khu đô thị.

Nó là một khu đất khổng lồ ở trung tâm San Diego, nằm ngay cạnh Fashion Valley, với dòng sông San Diego chảy qua, có trạm xe điện gần đó, dễ dàng nhìn thấy từ đường cao tốc, và đi kèm với tất cả những sự phức tạp khi cố gắng biến nó thành một khu phức hợp có thể đi bộ được.

Tầm nhìn được vạch ra trong Bản Quy hoạch Chi tiết Riverwalk thực sự rất tham vọng: • 4.300 căn hộ dân cư • 430 căn hộ giá rẻ • Khoảng 1 triệu feet vuông cho văn phòng / khu nghiên cứu khoa học đời sống • Khoảng 150.000 feet vuông cho bán lẻ • Gần 97 mẫu Anh dành cho công viên và không gian mở

Biểu đồ cột thể hiện các phân khu của Riverwalk: 4.300 căn hộ dân cư, 430 căn hộ giá rẻ, 1 triệu feet vuông văn phòng/nghiên cứu, 150k feet vuông bán lẻ, 97 mẫu công viên

Đó không chỉ là "xây thêm vài tòa nhà." Đó là nỗ lực định hình cách mọi người sống, di chuyển, tụ tập và trải nghiệm một phần của thành phố.

Loading diagram...

Điều khiến mình bận tâm không phải là quy mô. Mà là có người đang cố gắng xây dựng một nơi chốn, chứ không chỉ là những căn hộ vô hồn.

Ảnh chụp ngang tầm mắt của một khu phức hợp đô thị gắn với giao thông công cộng tương tự như Mission Rock hay Assembly Row

Nếu bạn muốn hình dung xem một dự án kiểu này khi hoàn thiện — hoặc hoàn thiện một nửa — trông sẽ ra sao ở quy mô lớn, video tham quan Hudson Yards của The B1M là một tài liệu tham khảo rất đáng xem. Cùng một chiến lược, chỉ khác thành phố và khác thập kỷ thôi.

Đang tải video…
📊

Giá trị dự án đa chức năng

Ước tính tổng giá trị theo từng loại hình sử dụng.

Đầu vào
Kết quả
Giá trị nhà ở 87.500.000 ₫ ~87,5 Tr
Giá trị retail 6.000.000 ₫ ~6 Tr
Giá trị văn phòng 17.500.000 ₫ ~17,5 Tr
Tổng giá trị dự án 111.000.000 ₫ ~111 Tr

Bản thân khu đất cũng đang kể câu chuyện của riêng nó

Một trong những phần cụ thể nhất của buổi nói chuyện là về chính khu đất đó — cách mà những ranh giới vật lý của nó âm thầm thực hiện phần lớn công việc quy hoạch trước cả khi ai đó cầm bút lên vẽ.

Dự án không diễn ra trên một tờ giấy trắng.

Dòng sông, khu vực thoát lũ, tuyến đường sắt của xe điện, các khu dân cư lân cận, và ranh giới đường cao tốc dường như đã gò ép dự án vào một bố cục rất cụ thể.

Điều đó khiến bản quy hoạch cuối cùng có vẻ bớt tùy tiện hơn, mà giống như một lời giải cho một bài toán địa hình phức tạp.

Loading diagram...

Ảnh chụp từ trên cao có chú thích của khu đất Riverwalk, đánh dấu sông San Diego, khu vực thoát lũ, tuyến xe điện, đường Friars và Fashion Valley

Mình thích điều đó vì nó nhắc nhở mình rằng việc quy hoạch tốt hiếm khi là việc áp đặt một ý tưởng lên một mảnh đất. Nó thiên về việc đọc hiểu xem mảnh đất và bối cảnh xung quanh đang thực sự đòi hỏi điều gì. Nhưng mảnh đất chỉ quyết định hình dáng thô. Những người sống xung quanh mới là người định hình ranh giới cuối cùng — và đó là lúc câu chuyện về cộng đồng bước vào.

Làm việc với cộng đồng là nền tảng, không phải làm cho có

Một trong những phần ấn tượng nhất của buổi nói chuyện là quá trình làm việc với cộng đồng.

Nó không giống như kiểu tổ chức vài buổi gặp mặt cho đủ thủ tục ở phút cuối. Nó thực sự là một phần của quá trình hình thành nên dự án.

Chỉ nhìn vào những con số thôi cũng đủ thấy rõ điều đó: • Hơn 3 năm tiếp xúc với cộng đồng • Hơn 30 buổi họp và hội thảo cộng đồng • Hơn 100 cuộc họp với các bên liên quan khác nhau

Và điều thú vị hơn nữa là những phản hồi đó đã thực sự làm thay đổi bản thiết kế.

Từ những ảnh chụp màn hình và phần thảo luận, một số thay đổi để đáp lại những lo ngại của cư dân bao gồm: • Giới hạn chiều cao tòa nhà • Khoảng lùi xây dựng hào phóng hơn • Mật độ dân số cân bằng • Xử lý cẩn thận hơn mặt tiền đường Friars • Điều chỉnh lại các lối đi bộ kết nối • Bổ sung thêm lối vào riêng cho xe cộ • Làm rõ mật độ xây dựng tối đa • Cam kết duy trì vĩnh viễn các dải phân cách trồng cây

Ảnh chụp một buổi hội thảo cộng đồng của Riverwalk, các nhà phát triển đang trình bày các bảng vẽ quy hoạch và cư dân đang thảo luận tại các bàn tròn

Loading diagram...

Bảng vẽ thiết kế trước và sau khi thay đổi cách xử lý đường Friars sau khi tiếp thu ý kiến cộng đồng

Phần này thực sự làm mình nhớ mãi.

Nó khiến quy trình này bớt giống việc “bán một ý tưởng đã hoàn thành cho công chúng” và giống hơn với việc “uốn nắn ý tưởng đó cho đến khi nó thực sự có thể tồn tại hòa hợp với những người xung quanh.”

Thế còn vấn đề nhà ở giá rẻ thì sao?

Ngồi nghe buổi hôm đó, có một điều mình cứ lấn cấn mãi. 430 căn hộ giá rẻ trong tổng số 4.300 căn là tỷ lệ 10%. Ở một thành phố đang phải đối mặt với một trong những cuộc khủng hoảng nhà ở tồi tệ nhất cả nước, một người đọc có tư duy phản biện hoàn toàn có thể nói rằng: thế là chưa đủ. Đáng lẽ ra ba năm làm việc với cộng đồng phải đẩy con số đó lên cao hơn. Khung lý thuyết kinh điển Ladder of Citizen Participation (Nấc thang Tham gia của Công dân) năm 1969 của Sherry Arnstein sẽ chỉ ra rằng hầu hết các hoạt động "tiếp xúc cộng đồng" chỉ mang tính hình thức (tokenism), chứ không thực sự phân bổ lại lợi ích. 10% trông có vẻ như là một con số chứng minh cho luận điểm của bà ấy.

Lời phê bình đó hoàn toàn xứng đáng được đặt lên bàn cân.

Nhưng đây là điều làm bức tranh trở nên phức tạp hơn với mình. Công trình đầu tiên thực sự được xây dựng trên khu đất này không phải là một tòa tháp thương mại đắt tiền — mà là khu dân cư giá rẻ 188 căn do Wakeland Housing thực hiện, đã khởi công vào tháng 8/2025, trước khi Hines chốt tài chính Giai đoạn 1 hai tháng sau đó. Mức 10% là mức tối thiểu cho toàn bộ dự án, chứ không phải mức tối đa — và phần nhà ở giá rẻ được cơ cấu để hoàn thành đầu tiên, khi mà ở các giai đoạn sau, nhà phát triển sẽ dễ dàng rũ bỏ cam kết hơn rất nhiều.

Nên mình nhìn nhận vấn đề này từ cả hai phía.

Con số 10% thực sự là thấp so với những gì San Diego cần. Nhưng dự án đã sắp xếp trình tự để đảm bảo 10% đó thực sự được hiện thực hóa. Danh sách những thay đổi về thiết kế bắt nguồn từ hơn 100 cuộc họp với các bên liên quan — giới hạn chiều cao, khoảng lùi, việc sửa đổi đường Friars — cũng cho thấy nó không chỉ là hình thức, mà nhà phát triển đã thực sự bị ràng buộc một cách cụ thể bởi những gì hàng xóm nói với họ.

Cả hai điều đó đều có thể đúng. Con số đó chưa làm hài lòng nhiều người. Nhưng cấu trúc thực hiện nó thì không hề đơn giản chút nào.

Việc phải giữ thăng bằng giữa cả hai yếu tố đó hóa ra lại là một phần khiến công việc này trở nên khó khăn. Đó cũng là lý do tại sao công việc của nhà phát triển phải rộng hơn rất nhiều so với việc chỉ biết xây dựng.

Nhà phát triển giống như trung tâm của một hệ thống điều phối khổng lồ

Đến cuối buổi, hai chữ nhà phát triển trong đầu mình đã mở rộng thành một khái niệm lớn hơn rất nhiều so với hình dung ban đầu khi mới bước vào phòng.

Nó không chỉ là bài toán tài chính. Nó không chỉ là vẽ vời thiết kế. Nó không chỉ là đi xin giấy phép.

Nó là sự điều phối ở quy mô lớn.

Đội ngũ nội bộ có thể tương đối nhỏ, nhưng mạng lưới bên ngoài lại trở nên khổng lồ: kiến trúc sư, kỹ sư, chuyên gia giao thông, tư vấn đường sắt, truyền thông, chuyên gia làm việc với cộng đồng, đội ngũ quan hệ chính phủ, cố vấn pháp lý, và nhiều hơn thế nữa.

Loading diagram...

Ảnh chụp từ trên cao của một "phòng chiến dịch" dự án với các sơ đồ tổ chức nhà thầu tư vấn, bản vẽ quy hoạch và tiến độ được ghim kín trên tường

Điều đó khiến vai trò này giống với “quản lý kinh doanh + người đàm phán chốt deal + người tổng hợp” hơn là hình ảnh đơn giản mà mọi người thường nghĩ. Và tất cả sự điều phối đó chỉ có ý nghĩa nếu nó tạo ra được một nơi chốn mà mọi người thực sự muốn đến — một điều hóa ra lại khó nhằn hơn nhiều so với những gì được tô vẽ trên các tờ rơi quảng cáo.

Dự án phức hợp nghe thì rất bắt tai cho đến khi ai đó giải thích những gì cần làm để biến nó thành sự thật

Cả đội ngũ cứ nhắc đi nhắc lại một cụm từ: làng đô thị gắn với giao thông công cộng, có thể đi bộ và đa chức năng. Càng ngẫm nghĩ, mình càng thấy sức nặng của từng chữ một.

Cụm từ đó được sử dụng rất nhiều, nhưng khi nghe giải thích thế này, mình mới thấy nó đòi hỏi khắt khe đến mức nào.

Nó có nghĩa là khu vực bán lẻ thực sự phải nằm ở tầng trệt. Nhà ở phía trên phải thực sự vận hành trơn tru. Giao thông công cộng phải là thứ mọi người thực sự sử dụng được. Một nơi chốn phải có tính kết nối đủ tốt để các hoạt động thường ngày có thể diễn ra mà không phải lúc nào cũng phụ thuộc vào ô tô.

Loading diagram...

Ảnh chụp ngang tầm mắt của một tuyến phố bán lẻ gắn với giao thông công cộng đang hoạt động hiệu quả như Pearl District ở Portland hay Rosslyn-Ballston

Điều đó quan trọng, bởi vì rất nhiều nơi thích dùng ngôn từ đậm chất đô thị như vậy. Nhưng rất ít nơi thực sự xây dựng được một hệ thống hoàn chỉnh cần thiết để biến nó thành hiện thực.

Câu chuyện về vốn làm cho đòn bẩy tài chính trở nên rất chân thực

Một trong những phần mình chắc chắn muốn ghi nhớ là cách Eric Hepfer nói về khoảng chênh lệch giữa vốn chủ sở hữu và nợ vay.

Ông chia sẻ rằng mục tiêu lợi nhuận của nhà đầu tư thường rơi vào khoảng 16% đến 18% khi có sử dụng đòn bẩy, trong khi các khoản vay phát triển dự án vào thời điểm đó có thể ở mức lãi suất Libor cộng thêm 200 đến 300 điểm cơ bản.

Điều đó tạo ra một khoảng chênh lệch khổng lồ giữa chi phí vốn chủ sở hữu và chi phí nợ vay.

Và khoảng chênh lệch đó chính là một phần lý do khổng lồ tại sao đòn bẩy lại quan trọng đến vậy.

Loading diagram...

Biểu đồ cột mô tả trực quan khoảng chênh lệch giữa mục tiêu lợi nhuận vốn chủ sở hữu ~17% và chi phí nợ vay ~7%

Nghe giải thích theo cách này đã phần nào thay đổi mô hình tư duy của mình về đòn bẩy tài chính. Nó không còn là một thuật ngữ trong sách giáo khoa tài chính nữa, mà bắt đầu mang lại cảm giác như một cỗ máy — thứ cho phép một nhà phát triển có thể gồng gánh nhiều canh bạc cùng một lúc.

Đồng thời, nó cũng được đặt trong bối cảnh của sự cân bằng. Đòn bẩy cao hơn có thể cải thiện lợi nhuận, nhưng chỉ khi bản thân dự án đủ mạnh để gánh được cấu trúc tài chính đó.

📊

Cấu trúc vốn (LTC)

Dự án được tài trợ bằng nợ và vốn chủ sở hữu như thế nào?

Đầu vào
Kết quả
Số tiền vay 21.775.000 ₫ ~21,8 Tr
Vốn chủ sở hữu 11.725.000 ₫ ~11,7 Tr
Tỷ lệ nợ 65.00%
Tỷ lệ vốn chủ 35.00%
📊

Chênh lệch vốn chủ – nợ vay

Khoảng cách giữa chi phí vốn chủ và chi phí nợ vay lớn thế nào?

Đầu vào
Kết quả
Chênh lệch 10.00%
Tín hiệu Tích cực

Quyết định bật đèn xanh nghe có vẻ đơn giản đến bất ngờ — nhưng lại cực kỳ nghiêm túc

Đội ngũ dự án có một khung tiêu chí để quyết định xem có nên bật đèn xanh cho một thương vụ hay không — và nó rõ ràng hơn mình tưởng rất nhiều.

Không phải dựa trên linh cảm thần bí nào cả, mà là một hệ thống câu hỏi: • Chúng ta có thể thắng không? • Dự án này sẽ mất bao nhiêu thời gian? • Lợi nhuận có đủ cao không? • Rủi ro có tương xứng với phần thưởng không?

Sự thẳng thắn đó mang lại cảm giác rất dễ chịu.

Loading diagram...

Biểu đồ 4 góc phần tư trực quan hóa 4 tiêu chí bật đèn xanh: Khả năng thắng, Thời gian, Lợi nhuận, Rủi ro

Một dự án có thể rất hấp dẫn nhưng vẫn không đáng để gật đầu.

Đó có vẻ là một thói quen cực kỳ quan trọng trong nghề phát triển bất động sản: không chỉ mường tượng ra viễn cảnh tươi đẹp, mà còn phải quyết định xem thương vụ đó có xứng đáng để bạn đánh đổi nhiều năm cuộc đời hay không.

📊

Điểm sàng lọc thương vụ

Mô hình chấm điểm green-light đơn giản (1–10 mỗi yếu tố).

Đầu vào
Kết quả
Điểm thương vụ 6,00
Tín hiệu Tích cực

Cơ sở hạ tầng là nơi tầm nhìn và tính khả thi bắt đầu đàm phán với nhau

Một trong những phần thực tế nhất của cuộc thảo luận là về cơ sở hạ tầng.

Bất cứ ai cũng muốn đòi hỏi nhiều hơn từ một dự án lớn: • cải thiện giao thông công cộng, • làm đường xá, • xây cầu, • mở lối đi công cộng, • kết nối tốt hơn, • nhiều lợi ích công cộng hơn.

Và cũng đúng thôi. Một dự án lớn như vậy nên đóng góp một thứ gì đó có ý nghĩa.

Chỉ là, thực tế phũ phàng hơn nhiều so với việc chỉ nói "thế cũng đúng thôi". Bent Flyvbjerg, một học giả nghiên cứu về siêu dự án tại Đại học Oxford, đã dành nhiều thập kỷ để thu thập dữ liệu và chỉ ra rằng 91,5% các siêu dự án vượt ngân sách hoặc chậm tiến độ, và 99,5% trượt ít nhất một trong ba mục tiêu: chi phí, thời gian, hoặc lợi ích đã cam kết. Ông gọi đó là Định luật Sắt của Siêu dự án. Đó là lực hấp dẫn kéo mọi yêu cầu về cơ sở hạ tầng chìm xuống, bất kể có ai trong phòng họp thừa nhận điều đó hay không.

Đang tải video…

Mọi yêu cầu đều tốn tiền, và những chi phí đó phải nhét vừa vào một bản dự phóng tài chính hiệu quả.

Loading diagram...

Ảnh chụp sân ga xe điện và hạ tầng đường Friars nằm kề sát khu đất Riverwalk

Sự căng thẳng đó bao trùm lên phần còn lại của cuộc thảo luận.

Phát triển dự án tốt không đồng nghĩa với việc gật đầu hứa hẹn với mọi yêu cầu. Nó có nghĩa là phải tìm ra một cái gật đầu mà dự án thực sự có đủ khả năng tài chính để thực hiện. Đó có lẽ cũng là lý do tại sao mọi bài diễn thuyết của các nhà phát triển cuối cùng đều quay trở lại cùng một điểm: tóm lại, đây là một ngành kinh doanh dựa trên các mối quan hệ.

📊

Chi phí hạ tầng trên mỗi căn

Mỗi căn nhà ở phải gánh bao nhiêu chi phí hạ tầng?

Đầu vào
Kết quả
Chi phí mỗi căn 18.000 ₫
📊

Tỷ lệ giai đoạn dự án

Giai đoạn này chiếm bao nhiêu phần trăm dự án?

Đầu vào
Kết quả
Tỷ lệ giai đoạn 32.00%

Xây dựng mạng lưới quan hệ là chuyện thực tế, không phải làm màu

Phần nói về mạng lưới quan hệ có thể dễ dàng bị bỏ qua như một lời khuyên sáo rỗng. Nhưng không hề.

Thông điệp ở đây không phải là một câu nói chung chung kiểu “hãy kết nối nhiều hơn”.

Nó giống như thế này hơn: hãy chủ động tiếp cận, kết nối, giữ cho các mối quan hệ sống mãi, và hiểu rằng ngành này vận hành phần lớn dựa trên sự tin tưởng và những ấn tượng tốt đẹp về năng lực của nhau.

Ngay cả một lời khuyên đơn giản như hãy kết nối trên LinkedIn cũng trở nên có ý nghĩa trong bối cảnh này.

Và thành thật mà nói, chính con đường sự nghiệp của diễn giả cũng phản ánh điều đó. Những mối quan hệ từ các môi trường làm việc cũ có thể mở ra những cánh cửa mới sau này — không phải thay cho năng lực, mà vì năng lực cộng với sự tin tưởng mới là thứ thường xuyên mang lại cơ hội.

Ảnh góc rộng chụp một sự kiện của ngành bất động sản như ULI Fall Meeting hoặc ICSC với những người tham dự đang đứng trò chuyện

Điều đó lại càng thấm thía hơn trong ngành bất động sản, nơi mà các dự án kéo dài nhiều năm và người ta cứ liên tục chạm trán nhau qua các thương vụ, các thành phố, và các mối quan hệ tiền bạc.

Điều đọng lại sâu sắc nhất với mình: công việc này đòi hỏi một sự lạc quan có kỷ luật

Nếu phải gọi tên cái tư duy nền tảng xuyên suốt mọi thứ, mình có lẽ sẽ gọi nó là:

sự lạc quan có kỷ luật

Không phải lạc quan mù quáng. Cũng không phải sự hoài nghi yếm thế.

Chỉ là một niềm tin đủ mạnh mẽ để tiếp tục đẩy một dự án khó nhằn tiến về phía trước, đi kèm với một sự thực tế đủ lớn để liên tục đánh giá lại rủi ro, tính khả thi, tiến độ, và sự đồng thuận của các bên liên quan.

Sự cân bằng đó có lẽ là một trong những phần khó khăn nhất của nghề này.

Quá ít sự lạc quan, thì sẽ chẳng có dự án tham vọng nào được xây lên. Quá ít kỷ luật, thì những tham vọng đó sẽ trở nên nguy hiểm.

Công trường xây dựng vào giờ vàng với những chiếc cần cẩu in bóng trên nền trời thành phố

Nếu cái tư duy đó là gốc rễ, thì đây là cách nó hiển hiện ra bên ngoài khi mình cố gắng tóm gọn nó thành những thói quen.

Một vài bài học thực tế mình rút ra được

Nếu phải cô đọng mọi thứ ở đây thành vài điểm thiết thực, thì đó sẽ là: • Các dự án phát triển lớn thực chất là những hệ thống điều phối kéo dài trong nhiều năm. • Danh tiếng rất quan trọng vì cơ hội thứ hai thường đến từ uy tín. • Những hạn chế vật lý của một khu đất thường sẽ quyết định đâu là cách sử dụng đất tối ưu nhất. • Công việc của nhà phát triển đòi hỏi sự phối hợp liên ngành sâu sắc. • Đòn bẩy tài chính quan trọng vì khoảng chênh lệch giữa chi phí vốn chủ sở hữu và chi phí nợ vay có thể rất lớn. • Và tư duy có vẻ giá trị nhất ở đây là sự lạc quan có kỷ luật.

Cái cuối cùng có lẽ là điều mình sẽ nhớ nhất.

Bởi vì sau khi nghe cuộc trò chuyện này, việc phát triển dự án chẳng có vẻ gì là dễ dàng cả.

But it did sound meaningful — especially when the goal is not just to finish a building, but to shape how a city might actually live.


Ý nghĩa thực sự là gì — và bây giờ thì sao

Cụm từ cứ luẩn quẩn mãi trong đầu mình, sự lạc quan có kỷ luật, hóa ra lại có một cái tên cũ hơn. Jim Collins gọi nó là Nghịch lý Stockdale: giữ niềm tin tuyệt đối rằng bạn sẽ chiến thắng vào phút cuối, đồng thời phải có kỷ luật để đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất của khoảnh khắc hiện tại, bất kể những sự thật đó có tồi tệ đến đâu. Đô đốc James Stockdale đã sống sót sau 7 năm bị giam cầm tại nhà tù "Hanoi Hilton" vì ông có thể làm được cả hai điều đó. Những người lạc quan tếu, những người cứ luôn miệng nói chúng ta sẽ được về nhà vào Giáng sinh rồi lại đặt ra một ngày mới khi Giáng sinh đến rồi đi — Stockdale đã nói với Collins rằng họ đã chết vì tan nát cõi lòng.

Đang tải video…

Phát triển bất động sản không phải là chiến tranh. Nhưng mười hai năm là một khoảng thời gian rất dài để giữ cho hai sự thật đó cùng tồn tại trong một căn phòng.

Một vài điều mình sẽ làm khác đi sau khi nghe xong câu chuyện này:

  • Nếu bạn là một sinh viên đang muốn bước chân vào ngành bất động sản — hãy tối ưu hóa thời gian tồn tại của các mối quan hệ, chứ không phải số lượng giao dịch. Con đường sự nghiệp mà Hepfer mô tả không thực sự mang tính chất chộp giật. Nó là một quá trình dài hơi để trở thành người mà người khác vẫn còn nhớ tới sau một thất bại.
  • Nếu bạn là một người dân đang theo dõi một siêu dự án trong thành phố của mình — hãy ngừng hỏi bản vẽ phối cảnh có đẹp không? Hãy bắt đầu hỏi liệu nhà phát triển này có thể sống sót qua mười hai năm với sự thay đổi của thị trường, chính trị gia và những người hàng xóm không? Đó mới là câu hỏi thực sự dự báo xem liệu dự án đó có được xây lên hay không.
  • Và nếu bạn, cũng giống như mình, chỉ đang cố gắng tìm xem nên đặt cược những năm tháng tuổi trẻ của mình vào điều gì — Edward Glaeser đã nói rất hay trong cuốn Triumph of the City: thành phố là những cỗ máy biến người nghèo thành người giàu và các quốc gia nghèo thành quốc gia giàu có, bởi vì mật độ dân số cao là nơi các ý tưởng gặp gỡ nhau. Những dự án như Riverwalk là cách để các thành phố được xây dựng lại cho thế hệ tiếp theo đang ùa tới. Điều đó vẫn có ý nghĩa ngay cả khi con số 10% nhà ở giá rẻ mang lại cảm giác quá thấp và thời gian chờ đợi thì dường như quá dài.

Nên là, không — công việc phát triển dự án chẳng hề nghe có vẻ dễ dàng sau cuộc trò chuyện đó.

Nó nghe giống như một trong những công việc đòi hỏi sự cứng đầu nhất mà một người có thể chọn. Và có lẽ, chính vì lý do đó, nó lại là một trong những công việc đáng làm nhất.


Bình luận